"Tôi không cần biết cụ tổ là ai"

"Tôi không cần biết cụ tổ là ai"

Hôm qua ngồi uống cà phê với một người bạn, chuyện trò đủ thứ, rồi không hiểu sao lại nhắc đến chuyện gia đình, gốc gác. Khi tôi kể về việc mình đang tìm hiểu về dòng họ, thì bạn tôi thản nhiên nói: "Thật ra tao không có nhu cầu phải biết cụ tổ của mình là ai đâu." Câu nói đó làm tôi ngẫm nghĩ. Không phải vì nó xúc phạm, mà vì nó phản ánh một cách nhìn hoàn toàn khác về giá trị của việc tìm hiểu gốc gác.

3 phút đọc

## Hai cách nhìn khác nhau

Bạn tôi không sai. Trong thế giới phẳng này, khi công nghệ kết nối tất cả, khi ta có thể làm bạn với người ở bên kia địa cầu, thì việc biết cụ tổ 7 đời là ai thực sự có ý nghĩa gì?

Nhiều người trong thế hệ 8X, 9X lớn lên trong thời kỳ đô thị hóa mạnh mẽ. Từ những đứa trẻ nông thôn, họ lên thành phố học tập, làm việc, lập gia đình. Cuộc sống bận rộn, áp lực kinh tế, việc "tồn tại" trở thành ưu tiên hàng đầu. 

Với họ, những câu chuyện về ông bà, về làng xóm, về truyền thống có khi cảm thấy "lạc hậu", không phù hợp với cuộc sống hiện đại. Và đó là một lựa chọn hoàn toàn hợp lý.

Tôi hiểu được quan điểm này. Trong thời đại mà thông tin tràn ngập, mà mỗi ngày chúng ta phải tiếp thu hàng trăm tin tức, hình ảnh, thông điệp từ khắp nơi trên thế giới, thì việc dành thời gian để tìm hiểu về những người đã khuất cách đây hàng trăm năm có thể cảm thấy không thiết thực.

Cuộc sống hiện đại đòi hỏi chúng ta phải nhìn về phía trước, phải thích ứng với những thay đổi không ngừng, phải tập trung vào việc xây dựng tương lai cho con cháu. Trong bối cảnh đó, việc "quay về quá khứ" tìm hiểu tổ tiên có thể bị xem là lãng phí thời gian và năng lượng.

## Nhưng có một góc nhìn khác

Tôi nghĩ về những lần về quê, nhìn thấy những ngôi mộ cũ kỹ không ai chăm sóc. Tôi nghĩ về những câu chuyện mà bà tôi kể mà giờ tôi chỉ còn nhớ lờ mờ. Tôi nghĩ về những truyền thống gia đình mà thế hệ con cháu có thể sẽ không bao giờ biết đến.

Có lẽ vấn đề không phải ở việc "cần hay không cần biết cụ tổ là ai", mà ở việc mỗi người có một cách nhìn khác nhau về ý nghĩa của việc này.

Có những người tin rằng hiểu về quá khứ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về chính mình. Những câu chuyện về tổ tiên không chỉ là những mẩu chuyện cũ, mà còn là những bài học về cách vượt qua khó khăn, về những giá trị được truyền nối qua nhiều thế hệ.

Khi biết rằng cụ tổ của mình đã từng trải qua những thử thách gì, đã có những thành tựu ra sao, chúng ta có thể tìm thấy nguồn cảm hứng hoặc động lực cho cuộc sống hiện tại. Đó không phải là việc sống trong quá khứ, mà là việc học hỏi từ quá khứ để bước vững hơn về tương lai.

## Điều bị mất đi khi đứt gãy

Với những ai chọn cách không quan tâm đến gốc gác, họ có thể mất đi điều gì? 

Có thể mất đi sự tự hào về những thành tựu của tổ tiên. Có thể mất đi bài học từ những thăng trầm của gia tộc. Có thể mất đi cảm giác thuộc về, cảm giác được kết nối với cái gì đó lớn hơn bản thân mình.

Nhưng quan trọng hơn, có thể mất đi khả năng truyền tải những giá trị đó cho con cháu - nếu một ngày nào đó họ muốn tìm hiểu.

## Thế hệ sau và khoảng trống

Thế hệ con em đang lớn lên trong thế giới hoàn toàn khác. Họ sinh ra đã có mạng xã hội, đã quen với văn hóa toàn cầu, đã xa lạ với làng xóm quê hương.

Nhưng cũng có lúc, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng, họ sẽ thắc mắc: "Mình từ đâu đến? Gia đình mình có gì đặc biệt không?" Và khi đó, nếu thế hệ trước đã chọn cách "không cần biết", thì sẽ trả lời thế nào?

## Suy ngẫm giữa dòng chảy thời gian

Ngồi đó nghe bạn nói, tôi tự hỏi mình có đang lãng phí thời gian không? Có đang cố gắng bảo tồn thứ mà xã hội không còn cần?

Rồi tôi nhận ra: không phải ai cũng phải "cần biết cụ tổ là ai". Nhưng những người vẫn còn băn khoăn, vẫn còn cảm thấy có gì đó thiếu thiếu trong cuộc sống hiện đại, họ có quyền được tìm kiếm.

Tôi nghĩ về những ông bà đang lo lắng về việc con cháu sẽ quên hết gốc gác. Tôi nghĩ về những gia đình vẫn muốn giữ gìn truyền thống nhưng không biết làm thế nào trong thời đại số.

Và tôi nghĩ về một câu hỏi sâu xa hơn: mai sau khi chính chúng ta nằm xuống, liệu sẽ còn có ai nhớ đến chúng ta? Liệu các con, các cháu sẽ kể về chúng ta như thế nào với thế hệ tiếp theo? Hay chúng ta cũng sẽ trở thành những cái tên mờ nhạt trong ký ức, rồi dần dần biến mất?

Dòng chảy thời gian không ngừng, thế hệ này qua thế hệ khác. Những gì tưởng chừng bất diệt hôm nay có thể sẽ trở thành kí ức mờ nhạt ngày mai. Văng vẳng đâu đây lời thơ đượm tâm sự của đại thi hào Nguyễn Du: "Bất tri tam bách dư niên hậu, Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?"

Có lẽ xã hội sẽ luôn có hai nhóm người: những người "không cần biết cụ tổ là ai" và những người cảm thấy cần biết. Cả hai đều không sai.

Điều quan trọng là chúng ta không nên để sự lựa chọn của thế hệ trước quyết định hoàn toàn khả năng lựa chọn của thế hệ sau.

Dù bạn tôi "không cần biết cụ tổ là ai", nhưng tôi tin rằng con cháu của anh ấy vẫn nên có quyền lựa chọn. Và khi đó, tôi hy vọng sẽ có ai đó giúp họ tìm lại những gì có thể đã bị quên lãng.

Cuối cùng, biết hay không biết cụ tổ là ai không quan trọng bằng việc chúng ta có để lại cơ hội lựa chọn cho thế hệ sau hay không. Và đó là điều tôi đang cố gắng làm - không phải để thuyết phục ai, mà để giữ lại một lựa chọn trong dòng chảy vô tận của thời gian.


Có thể bạn sẽ quan tâm
Bài viết phổ biến